感舊詩(並引)

宋代 蘇軾
嘉祐中,予與子由同舉制策,寓居懷遠驛,時年二十六,而子由二十三耳。 一日,秋風起,雨作,中夜翛然,始有感慨離合之意。 自爾宦遊四方,不相見者十常七八。 每夏秋之交,風雨作,木落草衰,輒悽然有此感,蓋三十年矣。 元豐中,謫居黃岡,而子由亦貶筠州,嘗作詩以記其事。 元祐六年,予自杭州召還,寓居子由東府,數月復出領汝陰,時予年五十六矣,乃作詩,留別子由而去。 床頭枕馳道,雙闕夜未央。 車轂鳴枕中,客夢安得長。 新秋入梧葉,風雨驚洞房。 獨行慚月影,悵焉感初涼。 筮仕記懷遠,謫居念黃岡。 一往三十年,此懷未始忘。 扣門呼阿同,(子由,一字同叔。 )安寢已太康。 青山映華發,歸計三月糧。 我欲自汝陰,徑上潼江章。 想見冰槃中,石密與柿霜。 (予欲請東川而歸,二物皆東川所出。 )憐子遇明主,憂患已再嘗。 報國何時畢,我心久已降。
jiā yòu zhōng   zi yóu tóng zhì   huái yuǎn   shí nián èr shí liù   ér zi yóu èr shí sān ěr  
  qiū fēng   zuò   zhōng xiāo rán   shǐ yǒu gǎn kǎi zhī  
ěr huàn yóu fāng   xiāng jiàn zhě shí cháng  
měi xià qiū zhī jiāo   fēng zuò   luò cǎo shuāi   zhé rán yǒu gǎn   gài sān shí nián  
yuán fēng zhōng   zhé huáng gāng   ér zi yóu biǎn yún zhōu   cháng zuò shī shì  
yuán yòu liù nián   háng zhōu zhào hái   zi yóu dōng   shù yuè chū lǐng yīn   shí nián shí liù   nǎi zuò shī   liú bié zi yóu ér  
chuáng tóu zhěn chí dào   shuāng quē wèi yāng  
chē míng zhěn zhōng   mèng ān zhǎng  
xīn qiū   fēng jīng dòng fáng  
xíng cán yuè yǐng   chàng yān gǎn chū liáng  
shì shì huái yuǎn   zhé niàn huáng gāng  
wǎng sān shí nián   huái wèi shǐ wàng  
kòu mén ā tóng     zi yóu   tóng shū  
  ān qǐn tài kāng  
qīng shān yìng huá   guī sān yuè liáng  
yīn   jìng shàng tóng jiāng zhāng  
xiǎng jiàn bīng pán zhōng   shí shì shuāng  
  qǐng dōng chuān ér guī   èr jiē dōng chuān suǒ chū  
  lián zi míng zhǔ   yōu huàn zài cháng  
bào guó shí   xīn jiǔ xiáng