風詠

唐代 呂溫
微風生青蘋,習習出金塘。輕搖深林翠,靜獵幽徑芳。 掩抑時未來,鴻毛亦無傷。一朝乘嚴氣,萬里號清霜。 北走摧鄧林,東去落扶桑。掃卻垂天雲,澄清無私光。 悠然返空寂,晏海通舟航。
wēi fēng shēng qīng píng   chū jīn táng qīng yáo shēn lín cuì   jìng liè yōu jìng fāng
yǎn shí wèi lái   hóng máo shāng zhāo chéng yán   wàn hào qīng shuāng
běi zǒu cuī dèng lín   dōng luò sāng sǎo què chuí tiān yún   chéng qīng guāng
yōu rán fǎn kōng   yàn hǎi tōng zhōu háng