奉和張舍人閣中直夜思聞雅琴因書事通簡僚友

唐代 呂溫
迢遞天上直,寂寞丘中琴。憶爾山水韻,起予仁智心。 凝情在正始,超想疏煩襟。涼生子夜後,月照禁垣深。 遠風靄蘭氣,微露清桐陰。方襲緇衣慶,永奉南薰吟。
tiáo tiān shàng zhí   qiū zhōng qín ěr shān shuǐ yùn   rén zhì xīn
níng qíng zài zhèng shǐ   chāo xiǎng shū fán jīn liáng shēng hòu   yuè zhào jìn yuán shēn
yuǎn fēng ǎi lán   wēi qīng tóng yīn fāng qìng   yǒng fèng nán xūn yín