奉酬約之見招

宋代 王安石
君家段干木,為義畏人侵。 馮軾信厚禮,逾垣終褊心。 川坻寧有此,園屋諒非今。 雨過梅柳淨,潮來蒲稗深。 種芳彌近渚,伐翳取遙岑。 清節亦難尚,曠懷差易尋。 子猷憐水竹,逸少愜山林。 況復能招我,親題漢上襟。
jūn jiā duàn gàn   wèi wèi rén qīn  
féng shì xìn hòu   yuán zhōng biǎn xīn  
chuān níng yǒu   yuán liàng fēi jīn  
guò méi liǔ jìng   cháo lái bài shēn  
zhǒng fāng jìn zhǔ   yáo cén  
qīng jié nán shàng   kuàng huái chà xún  
yóu lián shuǐ zhú   shǎo qiè shān lín  
kuàng néng zhāo   qīn hàn shàng jīn