飛雁

宋代 王安石
雁飛冥冥時下泊,稻粱雖少江湖樂。 人生何必慕輕肥,辛苦將身到沙漠。 漢時蘇武與張騫,萬里生還值偶然。 丈夫許國當如此,男子辭親亦可憐。
yàn fēi míng míng shí xià   dào liáng suī shǎo jiāng  
rén shēng qīng féi   xīn jiāng shēn dào shā  
hàn shí zhāng qiān   wàn shēng huán zhí ǒu rán  
zhàng guó dāng   nán qīn lián