法雲

宋代 王安石
法雲但見脊,細路埋桑麻。 扶輿度焰水,窈窕一川花。 一川花好泉亦好,初晴漲綠深於草。 汲泉養之花不老,花底幽人自衰槁。
yún dàn jiàn   mái sāng  
輿 yàn shuǐ   yǎo tiǎo chuān huā  
chuān huā hǎo quán hǎo   chū qíng zhàng shēn cǎo  
quán yǎng zhī huā lǎo   huā yōu rén shuāi gǎo