獨行

宋代 王安石
朱顏日夜不如故,深感杏花相映紅。 盡日獨行春色里,醉吟誰肯伴衰翁。
zhū yán   shēn gǎn xìng huā xiāng yìng hóng  
jìn xíng chūn   zuì yín shuí kěn bàn shuāi wēng