都亭驛詩

宋代 洪皓
都驛荒涼尚邃深,息肩藉庇有餘陰。 故宮今已生禾黍,翻作行人倍痛心。
dōu huāng liáng shàng suì shēn   jiān yǒu yīn  
gōng jīn shēng shǔ   fān zuò xíng rén bèi tòng xīn