杜甫畫像

宋代 王安石
吾觀少陵詩,為與元氣侔。 力能排天斡九地,壯顏毅色不可求。 浩蕩八極中,生物豈不稠。 丑妍巨細千萬殊,竟莫見以何雕鎪。 惜哉命之窮,顛倒不見收。 青衫老更斥,餓走半九州。 瘦妻僵前子仆後,攘攘盜賊森戈矛。 吟哦當此時,不廢朝廷憂。 常願天子聖,大臣各伊周。 寧令吾廬獨破受凍死,不忍四海寒颼颼。 傷屯悼屈止一身,嗟時之人死所羞。 所以見公像,再拜涕泗流。 惟公之心古亦少,願起公死從之游。
guān shǎo líng shī   wèi yuán móu  
néng pái tiān jiǔ   zhuàng yán qiú  
hào dàng zhōng   shēng chóu  
chǒu yán qiān wàn shū   jìng jiàn diāo sōu  
zāi mìng zhī qióng   diān dào jiàn shōu  
qīng shān lǎo gēng chì   è zǒu bàn jiǔ zhōu  
shòu jiāng qián zi hòu   rǎng rǎng dào zéi sēn máo  
yín é dāng shí   fèi cháo tíng yōu  
cháng yuàn tiān shèng   chén zhōu  
níng lìng shòu dòng   rěn hǎi hán sōu sōu  
shāng tún dào zhǐ shēn   jiē shí zhī rén suǒ xiū  
suǒ jiàn gōng xiàng   zài bài liú  
wéi gōng zhī xīn shǎo   yuàn gōng cóng zhī yóu