冬日

宋代 王安石
擾擾今非昔,漫漫夜復晨。 風沙不貸客,雲日欲迷人。 散發愁邊老,開顏醉後春。 轉思江海上,一洗白綸巾。
rǎo rǎo jīn fēi   màn màn chén
fēng shā dài   yún rén
sàn chóu biān lǎo   kāi yán zuì hòu chūn
zhuǎn jiāng hǎi shàng   bái guān jīn