東城

宋代 王安石
昔予出東城,初見壟上耕。 忽忽日北至,歲月良可驚。 雖雲一草死,萬物尚華榮。 誰能當此時,嘆息微陰生。
chū dōng chéng   chū jiàn lǒng shàng gēng  
běi zhì   suì yuè liáng jīng  
suī yún cǎo   wàn shàng huá róng  
shuí néng dāng shí   tàn wēi yīn shēng