定光梅開仆以病未能往觀亦緣此辭閭丘之約今

宋代 毛滂
七里梅花自一村,縣樓目斷暮雲深。 玉人為弄昆溪笛,塵榻空橫單父琴。 知有春心傳庚嶺,可無雪興在山陰。 金鞍族馬何時到,試聽東堂偪仄吟。
méi huā cūn   xiàn lóu duàn yún shēn
rén wéi nòng kūn   chén kōng héng chán qín
zhī yǒu chūn xīn chuán gēng lǐng   xuě xīng zài shān yīn
jīn ān shí dào   shì tīng dōng táng yín