德孺五丈和之字詩韻難而愈工輒復和成可發一

宋代 黃庭堅
且然聊爾耳,得也自知之。 獨笑真成夢,狂歌或似詩。 照灘禽郭索,燒野得伊尼。 早晚來同醉,僧窗臥虎皮。
qiě rán liáo ěr ěr   de zhī zhī
xiào zhēn chéng mèng   kuáng huò shì shī
zhào tān qín guō suǒ   shāo
zǎo wǎn lái tóng zuì   sēng chuāng