登少陵原望秦中諸川太原王至德妙用有水術因用感嘆

唐代 呂溫
少陵最高處,曠望極秋空。君山噴清源,脈散秦川中。 荷鍤自成雨,由來非鬼工。如何盛明代,委棄傷豳風。 涇灞徒絡繹,漆沮虛會同。東流滔滔去,沃野飛秋蓬。 大禹平水土,吾人得其宗。發機回地勢,運思與天通。 早欲獻奇策,豐財敘西戎。豈知年三十,未識大明宮。 卷爾出岫雲,追吾入冥鴻。無為學驚俗,狂醉哭途窮。
shǎo líng zuì gāo chù   kuàng wàng qiū kōng jūn shān pēn qīng yuán   mài sàn qín chuān zhōng
chā chéng   yóu lái fēi guǐ gōng shèng míng dài   wěi shāng bīn fēng
jīng luò   huì tóng dōng liú tāo tāo   fēi qiū péng
píng shuǐ   rén zōng huí shì   yùn tiān tōng
zǎo xiàn   fēng cái 西 róng zhī nián sān shí   wèi shí míng gōng
juǎn ěr chū xiù yún   zhuī míng hóng wéi xué jīng   kuáng zuì qióng