登景德塔

宋代 王安石
放身千仞高,北望太行山。 邑屋如螘蟻,蔽虧塵霧間。 念此屋中人,當復幾人閒。 雞鳴起四散,暮夜相與還。 物物各自我,誰為賢與頑。 賤氣即易凌,貴氣即難攀。 愧予心未齊,俛首一破顏。
fàng shēn qiān rèn gāo   běi wàng tài háng shān  
  kuī chén jiān  
niàn zhōng rén   dāng rén xián  
míng sàn   xiāng hái  
  shuí wèi xián wán  
jiàn líng   guì nán pān  
kuì xīn wèi   shǒu yán