悼室人詩十首 其四

南北朝 江淹
駕言出遊衍,冀以滌心胸。復值煙雨散,清陰帶山濃。 素沙匝廣岸,雄虹冠尖峰。出風舞森桂,落日曖圓松。 還結生不念,楚客獨無容。
jià yán chū yóu yǎn   xīn xiōng zhí yān sàn   qīng yīn dài shān nóng
shā guǎng àn   xióng hóng guān jiān fēng chū fēng sēn guì   luò ài yuán sōng
hái jié shēng niàn   chǔ róng