代書答姜七崔九

唐代 張說
婀娜金閨樹,離披野田草。雖殊兩地榮,幸共三春好。 花殊鳥飛處,葉鏤蟲行道。真心獨感人,惆悵令人老。
ē nuó jīn guī shù   tián cǎo suī shū liǎng róng   xìng gòng sān chūn hǎo
huā shū niǎo fēi chù   lòu chóng háng dào zhēn xīn gǎn rén   chóu chàng lìng rén lǎo