代人和孟羽

宋代 毛滂
東野多窮輒自鳴,半生雲水共將迎。 朝廷織悉收遺老,筆勢巉岩壓後生。 天上恩袍新草色,道傍詩句古鐘聲。 出秦壯思磨鋒鍔,欲破劉郎五字城。
dōng duō qióng zhé míng   bàn shēng yún shuǐ gòng jiàng yíng
cháo tíng zhī shōu lǎo   shì chán yán hòu shēng
tiān shàng ēn páo xīn cǎo   dào bàng shī zhōng shēng
chū qín zhuàng fēng è   liú láng chéng