代秋扇詞

唐代 鄭谷
露入庭蕪恨已深,熱時天下是知音。汗流浹背曾施力, 氣爽中宵便負心。一片山溪從蠹損,數行文字任塵侵。 綠槐陰合清和後,不會何顏又見尋。
tíng hèn shēn   shí tiān xià shì zhī yīn hàn liú jiā bèi céng shī  
shuǎng zhōng xiāo biàn 便 xīn piàn shān cóng sǔn   shù xíng wén rèn chén qīn
huái yīn qīng hòu   huì yán yòu jiàn xún