次種野花韻詩

宋代 洪皓
強移野卉對殘春,深恐焦枯向日薰。種止一行非貴少,高才三寸豈超群。 既無艷色堪觀賞,又乏幽香漫吐芬。卻憶故園都謝了,賣花聲斷幾時聞。
qiáng huì duì cán chūn   shēn kǒng jiāo xiàng xūn zhǒng zhǐ xíng fēi guì shǎo gāo   cái sān cùn chāo qún    
yàn kān guān shǎng   yòu yōu xiāng màn fēn què yuán dōu xiè le mài   huā shēng duàn shí wén