次俞秀老韻

宋代 王安石
解我蔥珩脫孟勞,暮年甘與子同袍。 新詩比舊增奇峭,若許追攀莫太高。
jiě cōng háng tuō mèng láo   nián gān zi tóng páo
xīn shī jiù zēng qiào   ruò zhuī pān tài gāo