次韻虞果州泛雪

宋代 魏了翁
黃雲靆風雪天,欲之霸橋尋浪仙。 爐中榾柮縶寒客,縱慾燒愁能得然。 撥灰嚼句不忍吐,竟日南望雙眸穿。 誰知詩來亦念我,字與六出爭明蠲。 美人美人呼不來,昭華吹怨樓西偏。 況有山頭月為友,觸撥煙痼撩詩顛。 豈無詠絮謝家集,亦有閉戶袁安眠。 未如山中之對樂,白玉世界天相連。 朝看夜聽兩奇絕,靴霜爐雪知誰賢。 褰裳急理剡溪棹,明月已旁羌江還。 羌江白雲繞親合,北山夜雨鳴清川。 世間真樂不易道,此以意會非言傳。 惜哉往日不可再,江頭望君如望年。 研澌筆凍不成報,夢中書劄來翩翩。
huáng yún dài fēng xuě tiān   zhī qiáo xún làng xiān  
zhōng duò zhí hán   zòng shāo chóu néng rán  
huī jué rěn   jìng nán wàng shuāng móu chuān 穿  
shéi zhī shī lái niàn   liù chū zhēng míng juān  
měi rén měi rén lái   zhāo huá chuī yuàn lóu 西 piān  
kuàng yǒu shān tóu yuè wèi yǒu   chù yān liāo shī diān  
yǒng xiè jiā   yǒu yuán ān mián  
wèi shān zhōng zhī duì   bái shì jiè tiān xiàng lián  
cháo kàn tīng liǎng jué   xuē shuāng xuě zhī shuí xián  
qiān cháng shàn zhào   míng yuè páng qiāng jiāng hái  
qiāng jiāng bái yún rào qīn   běi shān míng qīng chuān  
shì jiān zhēn dào   huì fēi yán chuán  
zāi wǎng zài   jiāng tóu wàng jūn wàng nián  
yán dòng chéng bào   mèng zhōng shū zhā lái piān piān