次韻葉權之

宋代 毛滂
二年錦衣城,坐悵朋游落。 雙瞳不敢白,但向湖山著。 頃當舍之去,眼界垂落寞。 忽逢昔所傾,人事豈容約。 西行追畫鷁,北首望金雀。 斯人玉樹明,映我蒹葭惡。 平生函牛鼎,顧可作雞臛。 干將久在冶,宜有當橐簽。 大器不匆匆,一飛要寥廓。 佳哉妙五言,珠琲相磊硌。 長城矗金塘,銛鋒露霜鍔。 向我寧可當,倒戈為之卻。 我生已數奇,世味寒冰薄。 茲行聊爾耳,外物矧可略。 所喜得公游,昏愚煩發藥。 不重千金裘,為公了杯酌。
èr nián jǐn chéng   zuò chàng péng yóu luò
shuāng tóng gǎn bái   dàn xiàng shān zhù
qǐng dāng shě zhī   yǎn jiè chuí luò
féng suǒ qīng   rén shì róng yuē
西 xíng zhuī huà   běi shǒu wàng jīn què
rén shù míng   yìng jiān jiā è
píng shēng hán niú dǐng   zuò huò
gàn jiàng jiǔ zài   yǒu dāng tuó qiān
cōng cōng   fēi yào liáo kuò
jiā zāi miào yán   zhū bèi xiāng lěi
cháng chéng chù jīn táng   xiān fēng shuāng è
xiàng nìng dāng   dǎo wèi zhī què
shēng shù   shì wèi hán bīng báo
xíng liáo ěr ěr   wài shěn lüè
suǒ gōng yóu   hūn fán fèi yào
zhòng qiān jīn qiú   wèi gōng le bēi zhuó