次韻吳季野題岳上人澄心亭

宋代 王安石
高亭五月尚寒生,回首塵沙自鬱蒸。 砌水亂流空石底,檻雲高出蔽出層。 躋攀欲絕人間世,締構知從物外僧。 腸胃坐來清似洗,神奇未怪佛圖澄。
gāo tíng yuè shàng hán shēng   huí shǒu chén shā zhēng
shuǐ luàn liú kōng shí   kǎn yún gāo chū chū céng
pān jué rén jiān shì   gòu zhī cóng wài sēng
cháng wèi zuò lái qīng shì   shén wèi guài chéng