次韻唐彥猷華亭十詠其九崑山

宋代 王安石
玉人生此山,山亦傳此名。 崖風與穴水,清越有餘聲。 悲哉世所珍,山出受欹傾。 不如鶴與猿,棲息尚全生。
rén shēng shān   shān chuán míng
fēng xué shuǐ   qīng yuè yǒu shēng
bēi zāi shì suǒ zhēn   shān chū shòu qīng
yuán   shàng quán shēng