次韻唐彥猷華亭十詠其二寒穴

宋代 王安石
神泉冽冰霜,高穴與雲平。 空山渟千秋,不出嗚咽聲。 山風吹更寒,山月相與清。 北客不到此,如何洗煩酲。
shén quán liè bīng shuāng   gāo xué yún píng  
kōng shān tíng qiān qiū   chū shēng  
shān fēng chuī gèng hán   shān yuè xiàng qīng  
běi dào   fán chéng