次韻陸定遠以謫往來求詩

宋代 王安石
牢落何由共一樽,相望空復嘆芝焚。 濟時尚負生平學,慰我應多別後文。 可但風流追甫白,由來家世出機雲。 行吟強欲偷新格,自笑安能到萬分。
láo luò yóu gòng zūn   xiāng wàng kōng tàn zhī fén  
shí shàng shēng píng xué   wèi yīng duō bié hòu wén  
dàn fēng liú zhuī bái   yóu lái jiā shì chū yún  
xíng yín qiáng tōu xīn   xiào ān néng dào wàn fēn