次韻景仁雪霽

宋代 王安石
新聲生屋溜,殘點著垣衣。 委翳無多在,飄雲不更飛。 坳中余宿潤,暖處自朝暉。 稍見青青色,還從柳上歸。
xīn shēng shēng liū   cán diǎn zhù yuán
wěi duō zài   piāo yún gēng fēi
ào zhōng 宿 rùn   nuǎn chù zhāo huī
shāo jiàn qīng qīng   hái cóng liǔ shàng guī