次韻和甫詠雪

宋代 王安石
奔走風雲四面來,坐看山壟玉崔嵬。 平治險穢非無德,潤澤焦枯是有才。 勢合便疑包地盡,功成終欲放春回。 寒鄉不念豐年瑞,只憶青天萬里開。
bēn zǒu fēng yún miàn lái   zuò kàn shān lǒng cuī wéi
píng zhì xiǎn huì fēi   rùn jiāo shì yǒu cái
shì biàn 便 bāo jǐn   gōng chéng zhōng fàng chūn huí
hán xiāng niàn fēng nián ruì   zhǐ qīng tiān wàn kāi