次韻和甫春日金陵登台

宋代 王安石
鐘山漠漠水洄洄,西有陵雲百尺台。萬物已隨和氣動,一樽聊與故人來。 天邊幽鳥鳴相和,地上晴煙掃不開。愁眼看春長恐盡,直須去取六龍回。
zhōng shān shuǐ huí huí   西 yǒu líng yún bǎi chǐ tái wàn suí dòng   zūn liáo rén lái    
tiān biān yōu niǎo míng xiāng   shàng qíng yān sǎo kāi chóu yǎn kàn chūn zhǎng kǒng jǐn zhí   liù lóng huí