次韻答平甫

宋代 王安石
高蟬抱殼悲聲切,新鳥爭巢誶語忙。 長樹老陰欺夏日,晚花幽艷敵春陽。 雲歸山去當檐靜,風過溪來滿坐涼。 物物此時皆可賦,悔予千里不相將。
gāo chán bào bēi shēng qiè   xīn niǎo zhēng cháo suì máng
zhǎng shù lǎo yīn xià   wǎn huā yōu yàn chūn yáng
yún guī shān dāng yán jìng   fēng guò lái mǎn 滿 zuò liáng
shí jiē   huǐ qiān xiāng jiāng