次韻昌叔詠塵

宋代 王安石
塵土輕揚不自持,紛紛生物更相吹。 翻成地上萬煙霧,散在人間要路岐。 一世競馳甘睬目,幾家清坐得軒眉。 超然只有江湖上,還見波濤恐我時。
chén qīng yáng chí   fēn fēn shēng gēng xiāng chuī  
fān chéng shàng wàn yān   sàn zài rén jiān yào  
shì jìng chí gān cǎi   jiā qīng zuò xuān méi  
chāo rán zhǐ yǒu jiāng shàng   hái jiàn tāo kǒng shí