初晴

宋代 王安石
幅巾慵整露蒼華,度隴深尋一徑斜。 小雨初晴好天氣,晚花殘照野人家。
jīn yōng zhěng cāng huá   lǒng shēn xún jìng xié
xiǎo chū qíng hǎo tiān   wǎn huā cán zhào rén jiā