春晝

宋代 寇準
年長追遊興漸凋,況兼巴峽景蕭蕭。 閒齋為謝楊花到,時拂殘書慰寂寥。
nián zhǎng zhuī yóu xìng jiàn diāo   kuàng jiān xiá jǐng xiāo xiāo  
xián zhāi wèi xiè yáng huā dào   shí cán shū wèi liáo