春風

宋代 王安石
一馬春風北首燕,卻疑身得舊山川。 陽浮樹外滄江水,塵漲原頭野火煙。 日借嫩黃初著柳,兩催新綠稍歸田。 回頭不見辛夷發,始覺看花是去年。
chūn fēng běi shǒu yàn   què shēn jiù shān chuān
yáng shù wài cāng jiāng shuǐ   chén zhǎng yuán tóu huǒ yān
jiè nèn huáng chū zhù liǔ   liǎng cuī xīn shāo guī tián
huí tóu jiàn xīn   shǐ jué kàn huā shì nián