春詞

宋代 毛滂
曉光開鄉幄,晴色上金除。 初進春衣窄,猶應澣濯余。 庶草將蕃廡,群陰自退消。 遲遲杏梁日,長照紫宸朝。
xiǎo guāng kāi xiāng   qíng shàng jīn chú
chū jìn chūn zhǎi   yóu yīng huàn zhuó
shù cǎo jiāng fán   qún yīn tuì 退 xiāo
chí chí xìng liáng   zhǎng zhào chén cháo