春詞

宋代 毛滂
天光地氣與年新,不覺人間一物陳。 初令雷霆端有信,舊余霰雪敢無垠。
tiān guāng nián xīn   jué rén jiān chén
chū lìng léi tíng duān yǒu xìn   jiù xiàn xuě gǎn yín