春詞

宋代 毛滂
靧面桃花有意開,光風轉蕙日徘徊。 昭陽天近知春早,玉琯東風破雪來。
huì miàn táo huā yǒu kāi   guāng fēng zhuǎn huì pái huái
zhāo yáng tiān jìn zhī chūn zǎo   guǎn dōng fēng xuě lái