春詞

宋代 毛滂
宮漏遲遲不受催,出花光景漸徘徊。 萬方日日春台上,不道東風恰始來。
gōng lòu chí chí shòu cuī   chū huā guāng jǐng jiàn pái huái
wàn fāng chūn tái shàng   dào dōng fēng qià shǐ lái