出劍門後日履危徑戲集轎兵方言

宋代 魏了翁
籃輿陟險隘,兀兀不停轍。 主人眩頭目,僕夫困唇舌。 前疑樹梢拂,後慮崖石擦。 方呼左畔蹺,復叫右竿捺。 避礙牢掛肘,沖泥輕下腳。 或荊棘兜掛,或屋檐拐抹。 或踏高直上,或照下穩踏。 斯須有不審,僨輿在目睫。 深淵固可畏,平地尤險絕。 作詩告僕夫,審諸秋毫末。 識察既曉然,力行謹無忽。
lán 輿 zhì xiǎn ài   tíng zhé  
zhǔ rén xuàn tóu   kùn chún shé  
qián shù shāo   hòu shí  
fāng zuǒ pàn qiāo   jiào yòu gān 竿  
ài láo guà zhǒu   chōng qīng xià jiǎo  
huò jīng dōu guà   huò yán guǎi  
huò gāo zhí shàng   huò zhào xià wěn  
yǒu shěn   fèn 輿 zài jié  
shēn yuān wèi   píng yóu xiǎn jué  
zuò shī gào   shěn zhū qiū háo  
shí chá xiǎo rán   xíng jǐn