酬俞秀老

宋代 王安石
灑掃東庵置一床,於君獨覺故情長。 有言未必輸摩詰,無法何曾泥飲光。 天壤此身知共弊,江湖他日要相忘。 猶貪半偈歸思索,卻恐提桓妄揣量。
sǎo dōng ān zhì chuáng   jūn jué qíng zhǎng  
yǒu yán wèi shū jié   zēng yǐn guāng  
tiān rǎng shēn zhī gòng   jiāng yào xiāng wàng  
yóu tān bàn guī suǒ   què kǒng huán wàng chuāi liàng