酬微之梅暑新句

宋代 王安石
江梅落盡雨昏昏,去馬來牛漫不分。 當此沈陰無白日,豈知炎旱有彤雲。 琴弦欲緩何妨促,畫蠹微生故可熏。 回首涼秋知未遠,會須重曝阮郎褌。
jiāng méi luò jǐn hūn hūn   lái niú màn fēn
dāng shěn yīn bái   zhī yán hàn yǒu tóng yún
qín xián huǎn fáng   huà wēi shēng xūn
huí shǒu liáng qiū zhī wèi yuǎn   huì zhòng ruǎn láng kūn