重陽再和乙丑歲韻

宋代 吳芾
老去逢秋倍感傷,此生能風幾重陽。 喜君綠蟻初浮瓮,容我黃花滿泛觴。 幸返丘園如素志,況陪新舊話中腸。 已拼今日如泥醉,苦恨頻年客異鄉。
lǎo féng qiū bèi gǎn shāng   shēng néng fēng chóng yáng  
jūn chū wèng   róng huáng huā mǎn 滿 fàn shāng  
xìng fǎn qiū yuán zhì   kuàng péi xīn jiù huà zhōng cháng  
pīn jīn zuì   hèn pín nián xiāng