池雁

宋代 王安石
羽毛摧落向人愁,當食哀鳴似有求。 萬里衡陽冬欲暖,失身元為稻粱謀。
máo cuī luò xiàng rén chóu   dāng shí āi míng shì yǒu qiú  
wàn héng yáng dōng nuǎn   shī shēn yuán wèi dào liáng móu