卜算子·風雨滿空霏

宋代 魏了翁
風雨滿空霏,總得江山妙。洗出湖光鏡似明,不受纖塵涴。心事竟堪憑,天意真難料。呼吸豐年傾刻間,也合軒渠笑。
fēng mǎn 滿 kōng fēi   zǒng děi jiāng shān miào chū guāng jìng shì míng   shòu xiān chén xīn shì jìng kān píng   tiān zhēn nán liào fēng nián qīng jiān   xuān xiào