奔避

唐代 鄭谷
奔避投人遠,漂離易感恩。愁髯霜颯颯,病眼淚昏昏。 孤館秋聲樹,寒江落照村。更聞歸路絕,新寨截荊門。
bēn tóu rén yuǎn   piāo gǎn ēn chóu rán shuāng   bìng yǎn lèi hūn hūn
guǎn qiū shēng shù   hán jiāng luò zhào cūn gèng wén guī jué   xīn zhài jié jīng mén