北亭

宋代 楊冠卿
北風無時休,荒山路綿綿。 老馬被吹揚,卻立不肯前。 我仆行且仆,竟日數裡間。 悠然欲何適,正坐歸無田。
běi fēng shí xiū   huāng shān mián 綿 mián 綿  
lǎo bèi chuī yáng   què kěn qián  
xíng qiě   jìng shù jiān  
yōu rán shì   zhèng zuò guī tián