八月十九日試院夢沖卿

宋代 王安石
空庭得秋長漫漫,寒露入暮愁衣單。 喧喧人語已成市,白日未到扶桑間。 永懷所好卻成夢,玉色彷佛開心顏。 逆知後應不復隔,談笑明月相與閒。
kōng tíng qiū zhǎng màn màn   hán chóu dān  
xuān xuān rén chéng shì   bái wèi dào sāng jiān  
yǒng huái suǒ hǎo què chéng mèng   páng kāi xīn yán  
zhī hòu yīng   tán xiào míng yuè xiàng xián