芭蕉雨•本意

清代 董以寧
深鎖綠天小院。奈心兒已是、如他捲。添得雨聲廝亂。 試問與妾何干,將愁共判。 嚲著肩兒一半。憑向曲欄畔。憶粉郎今夜、瀟湘遠。 還再問、可曾知,須把妾處移將,郎邊種滿。
shēn suǒ tiān xiǎo yuàn nài xīn ér shì juǎn tiān shēng luàn
shì wèn qiè gān   jiāng chóu gòng pàn
duǒ zhe jiān ér bàn píng xiàng lán pàn fěn láng jīn xiāo xiāng yuǎn
hái zài wèn zēng zhī   qiè chù jiāng   láng biān zhǒng mǎn 滿