白鶴吟示覺海元公

宋代 王安石
白鶴聲可憐,紅鶴聲可惡。 白鶴靜無匹,紅鶴喧無數。 百鶴招不來,紅鶴揮不去。 長松受穢死,乃以紅鶴故。 北山道人曰,美者自美,吾何為而喜。 惡者自惡,吾何為而怒。 去自去耳,吾何闕而追。 來自來耳,吾何妨而拒。 吾豈厭喧而求靜,吾豈好丹而非素。 汝謂松死吾無依邪,吾方舍陰而坐露。
bái shēng lián   hóng shēng  
bái jìng   hóng xuān shù  
bǎi zhāo lái   hóng huī  
cháng sōng shòu huì   nǎi hóng  
běi shān dào rén yuē   měi zhě měi   wéi ér  
è zhě è   wéi ér  
ěr   quē ér zhuī  
lái lái ěr   fáng ér  
yàn xuān ér qiú jìng   hǎo dān ér fēi  
wèi sōng xié   fāng shě yīn ér zuò